ĐỂ MÌNH KỂ BẠN NGHE MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Mình lớn lên trong một môi trường mà sự nhẫn nhịn, hy sinh là thước đo của một người phụ nữ tốt.
Trong gia đình, đa số những người phụ nữ xung quanh mình luôn là người chịu đựng, nén cảm xúc, xoa dịu tổn thương bằng câu:
"Thôi ráng một chút cho yên nhà yên cửa."
Chẳng biết từ bao giờ, niềm tin ấy bén rễ trong mình: Tình yêu là phải hy sinh – càng cho đi, càng được yêu thương.
Thế rồi, mình cũng dần trở thành người luôn biết điều, luôn nhún nhường, luôn tự điều chỉnh bản thân vì người khác.
Mình cười khi không muốn, im lặng khi lẽ ra nên lên tiếng.
Mình dần đánh mất tiếng nói – và cả sự tôn trọng dành cho chính mình.
Cho đến một ngày, sau một cuộc tranh cãi với người mình thương, mình chợt thấy xa lạ với chính mình.
Sau bao chất chứa, tổn thương, chịu đựng, mình đã bùng nổ và trở thành một con người cáu gắt, khó chịu như vậy từ khi nào?
Mình đã không biết cách nói "Không" khi người khác đẩy giới hạn quá xa. Từ chịu đựng, mình dần phản ứng một cách vô thức và hành động trở nên cực kỳ xấu xí.
Mình chẳng còn phân biệt nổi đâu là tình yêu, đâu là thỏa hiệp, đâu là những tổn thương được bọc dưới lớp vỏ “chịu đựng vì yêu”.
Đôi khi, giữa những đêm dài trống rỗng, mình tự hỏi:
Rất nhiều lần, mình chọn cách im lặng, chỉ mong mọi thứ… “đừng vỡ thêm nữa”.
Vì mình SỢ,...
Sợ bị xem là ích kỷ, sợ con không có cha.
Sợ cô đơn, sợ không được yêu thương, sợ mất đi tình cảm chỉ vì mình dám nói thật điều mình nghĩ.
Nhưng quan trọng hơn cả, mình chưa từng được dạy rằng:
“Mình nên "giữ" hay "buông" mối quan hệ này đây?”
Đặt ranh giới cũng là một hành động yêu thương – với chính mình.
"Mình không còn nhận ra mình nữa."